5 visitors online
People | Web
home  | Profile | Friends | Messages | Join Now | Log In
| Games | Chat | Groups | Events | Rate
Blogs
icry kenny  
 
icry kenny
Name icry kenny
Age 16
Gender Female
City dong nai
Country Vietnam
Status Single
 
March 2010 (6)
December 2009 (5)
November 2009 (33)
Tuesday, 09 March, 2010
Chuy€^n' x€ bus da^u` ti€^n
 

 

Ngày nhận được giấy báo đỗ đại học, ba mẹ sắm cho nó một loạt những đồ dùng được cho là cần thiết đối với một sinh viên. Nó ngạc nhiên, nhưng trong lòng cũng không kém phần thích thú.

 

 

 Ba vỗ vai nó:

- Ba mẹ đặt nhiều hy vọng vào con.

- Con hiểu…Nó mỉm cười đáp lại.

Hết năm nhất đại học, nó phải thi lại hai môn. Ba mẹ biết, nó ra sức bào chữa: nào là chưa quen với cách dạy - học trên đại học, nào là thầy giáo dạy môn đó khó tính, yêu cầu sinh viên phải thế này thế nọ, đề thi khó hơn với những gì được học, nào là khóa nó phải thi lại già nửa…Nó không hề nhắc đến việc nhiều bạn trong lớp vẫn đạt điểm 8 - 9 những môn đó.

Giữa năm hai, nó xin ba mẹ đổi máy tính. Nó đưa ra hàng tá những lý do, mà cái nào cũng hợp lý cả: nó nói thầy giáo yêu cầu đem máy tính đến lớp để thực hành, với lại chiếc máy tính để bàn đã cũ, vừa chạy chậm lại vừa tốn điện…Nó cứ thao thao bất tuyệt về việc cần phải mua máy tính xách tay mà không hề đả động đến việc 1/3 các bạn lớp còn chưa có máy để bàn.

Năm ba. Nó xin được việc làm thêm. Công ty cách nhà khá xa. Ba mẹ không muốn nó đi làm vì vất vả, nhưng nó muốn thử sức mình nên nằng nặc đòi đi. Sáng đi làm, chiều lại đi học. Mới nửa tháng, nó sút gần 2 kg. Ba mẹ làm vé xe bus, nó nhất quyết không chịu đi. Nó gắt:

- Đi xe bus phải dậy sớm lắm, con không dậy được. Với cả đông người thế, làm sao con chen được?

Nó vùng vằng bỏ vào phòng, mặc kệ ba mẹ lo lắng. Trong đầu lại nghĩ, chắc ba mẹ sẽ cho nó một chiếc xe máy.

Buổi chiều đi học về. Khi ngang qua phòng khách, chợt nó nghe thấy:

- Ông à, tôi định mua cho con nó chiếc xe máy. Nhìn nó gầy đi như thế, không đành lòng …

- Ừ. Tôi cũng định vậy. Tôi đã nhận dạy thêm ca tối nữa rồi. - Ba nó đồng tình.

- Nhưng mà ông mới ốm dậy, sức khỏe đâu được tốt…

- Không sao, uống thuốc mấy hôm nữa là khỏe hẳn.

- Vậy thì mai tôi sang nhà bác Hoa vay thêm ít nữa, rồi đi mua luôn ông nhé!

- Ừ. Mua ngay đi. Nhà mình có mỗi mình nó …

Nó lẳng lặng đi lên phòng. Bỗng thấy khóe mắt cay cay.

Trong bữa cơm tối, nó hỏi ba:

- Ba à. Vé xe bus hôm nọ ba làm cho con đâu rồi?

- Con hỏi làm gì vậy? -  Ba nó có vẻ ngạc nhiên.

- Thì con lấy để đi mà. - Nó cười.

Mẹ nó xen vào:

- Không cần cái đó nữa. Ba mẹ định ngày mai mua cho con chiếc xe máy rồi.

- Ba mẹ không định cho con học cách vượt qua khó khăn sao? Đây mới chỉ là một chút thử thách nhỏ thôi mà, con không vượt qua được thì sao làm nổi chuyện gì khác. Với lại, ba mẹ đâu có lo được cho con cả đời …

- Nhưng mà …

Nó nắm tay ba mẹ thật chặt.

- Con hiểu ba mẹ nghĩ gì mà…Khi nào cần, con sẽ nói. Còn bây giờ, ba mẹ có mua con cũng không đi đâu.

***

Ngày hôm sau, nó dậy sớm hơn mọi khi để kịp chuyến xe bus đầu tiên.

1:53:28 am 

Tuesday, 09 March, 2010
Me. ba^y jo?` va` nga`y xu)a
 

Bà ngoại lôi trong tủ ra một tấm ảnh đen trắng đưa cho nó rồi bảo:

 

 

- Mẹ mày hồi con gái đấy! Hồi ấy, mẹ mày xinh nhất đám con gái trong làng, biết bao nhiêu anh đến cưa cẩm mà chỉ thích có mỗi bố mày thôi.

 

 

Nó nhìn chăm chú bức ảnh. Mẹ trong ảnh đẹp thật, cái đẹp toát lên từ khuôn mặt trái xoan đầy đặn, nụ cười rạng rỡ đến cả những ngón tay búp măng thon dài. Có lẽ đây là bức ảnh duy nhất hồi con gái của mẹ mà bà ngoại còn giữ được. Một giọt nước mắt lặng lẽ lăn trên đôi má nó khi trong đầu hiện lên một phép so sánh: Mẹ bây giờ và mẹ của ngày xưa.

Mẹ của nó bây giờ khác xưa nhiều lắm. Khuôn mắt trái xoan trắng trẻo ngày nào giờ đã sạm đen, hai gò má nhô lên. Nơi đuôi mắt của mẹ đã hằn lên những vết chân chim và năm đầu ngón tay cộc móng, ngón nào cũng có những vết chai mà nhìn vào đó nó thấy dấu ấn của những tháng năm vất vảt in hằn rất rõ.

Bố bị bệnh phải nằm liệt giường 5 năm. Mẹ cần mẫn chăm sóc bố và một mình xốc vác việc gia đình nuôi hai đứa con đang tuổi đi học. Ngoài việc đồng áng, đêm nào mẹ cũng ngồi lì bên chiếc máy khâu sửa chữa quần áo cho người ta để có thêm thu nhập. Có hôm, nó thấy mẹ gục xuống bên chiếc máy khâu. Nó biết mẹ mệt nên giục mẹ đi ngủ nhưng mẹ bảo:

- Còn nhiều đồ quá. Mẹ nghỉ một tí cho đỡ mỏi mắt rồi lại làm tiếp.

Chưa có đêm nào, mẹ ngủ tròn giấc. Mẹ “cực thính” với những cơn đau và tiếng rên của bố. Mỗi lúc bố ho, mẹ lại đỡ bố dậy, ngồi vuốt ngực cho bố rồi lại đỡ bố nằm xuống. Có những lúc bệnh đau, bố cáu gắt vô cớ. Mẹ vẫn nhẫn nhịn chịu đựng. Nó thấy thương mẹ nên chăm chú học hành. Nó nghĩ nó học giỏi cũng là một cách giúp mẹ bớt khổ.

Lớn lên một chút, nó bắt đầu biết thêm về những chuyện tế nhị và những nỗi khổ tâm của mẹ. Có một bác cán bộ trên xã (từng là người đã từng theo đuổi mẹ hồi trẻ) nay đã goá vợ thấy mẹ vất vả đem lòng thương mẹ thường qua lại và có ý muốn giúp đỡ mẹ. Mẹ nhận nhã ý tốt đó nhưng còn những thứ khác mà nhất quyết từ chối. Có lần nó vô tình nghe một người hàng xóm rủ rỉ với mẹ:

- Cô dại lắm. Người ta là cán bộ xã có quyền, có tiền, người ta giúp thì cô cứ nhận vừa có tiền thuốc thang cho chồng lại không làm phật lòng người ta. Nói thật, chồng cô bệnh tật lâu năm như thế, cô có “tòm tem” một chút cũng chẳng ai trách…

Lúc người hàng xóm ra về, nó nhìn thấy mặt mẹ đỏ rân. Có lẽ mẹ thấy xấu hổ trước những lời nói đó và cả bực mình nữa.

Mẹ vẫn một lòng một dạ với bố bằng những cử chỉ chăm sóc ân cần ngày này qua ngày khác. Cái mà người ta vẫn gọi là lòng chung thuỷ với nó không còn trừu tượng nữa. Nó đã hiểu ra từ những việc mẹ làm. Và nó cũng nhìn thấy rất rõ sự bươn chải, lo toan khiến mẹ già đi nhiều. Nó nghĩ bố cũng hiểu nên trong ánh mắt bố nhìn mẹ đầy trìu mến và biết ơn.

Sự tận tuỵ của mẹ đã được đền đáp. Bố đã dần dần bình phục và đi lại được dù vẫn chưa làm được một việc gì dù là rất nhỏ. Kỳ thi đại học năm ấy, nó đỗ suýt soát thủ khoa. Bao nhiêu năm vất vả, kể cả những khi bố nguy kịch nó chưa thấy mẹ khóc vậy mà hôm nhìn thấy tờ giấy báo nhập học của nó, mẹ đã khóc oà lên.

Nó vào đại học, đôi gánh trên vai mẹ nặng hơn. Tuần trước, nó rủ mấy đứa bạn cùng phòng về nhà nó chơi lúc trở lên thành phố nó vô tình nghe một đứa bảo với những đứa ở phòng:

- Mẹ cái H hiền lắm nhưng trông bác ấy già hơn tuổi.

Nhớ đến tấm ảnh mà bà ngoại đưa cho nó, nó thấy sống mũi cay cay. Đêm xuống, lũ bạn đã ngủ hết, nó bật dậy, bật chiếc đèn bàn, mở cuốn sổ bìa da ra. Trong đó, có tấm ảnh của mẹ mà bà ngoại đã đưa cho nó. Nó chăm chú nhìn tấm ảnh của mẹ. Có cái gì đó cứ nghèn nghẹn nơi tim nó:

Có thể với nhiều người mẹ của nó đã già đi nhiều so với ngày xưa nhưng trong mắt bố con nó, mẹ vẫn đẹp, rất đẹp...

1:52:14 am 

Tuesday, 09 March, 2010
Ngu0i` ta goi. do' la` long` du~ng cam?

Những người yêu mến bộ truyện Harry Potter hẳn rất ấn tượng với chàng phù thủy Harry.

 

 

Không thông minh, chăm chỉ như Hermione, nhưng Harry vẫn làm được những việc khiến mọi người phải sửng sốt kinh ngạc và khâm phục. Tất nhiên có nhiều yếu tố để làm nên chiến thắng của Harry trước Voldermol, đó là nhờ trí thông minh, sự giúp đỡ nhiệt tình của bạn bè, và tất nhiên cả sự may mắn nữa. Nhưng có lẽ, nếu trí tưởng tượng phong phú tuyệt vời làm người ta khâm phục J.K.Rowling, thì chính lòng dũng cảm mới là lí do khiến mọi người yêu mến và tin tưởng Harry Potter.

Ngay từ đầu, Harry Potter đã là một người nổi tiếng trong thế giới phù thủy, nhưng chính cậu bé Harry khi đó, lại không hề biết rằng trong một thế giới khác, mình là một nhân vật vĩ đại.

Cả bộ truyện là câu chuyện về tình bạn, tình yêu và lòng dũng cảm của chàng phù thủy thiếu niên. Nhưng có lẽ ấn tượng nhất là tập 5, Harry Potter và chiếc cốc lửa. Harry đối mặt với cuộc thi đấu tam pháp thuật trong sự cô độc, thậm chí cả Ron — người bạn thân nhất cũng không còn tin Harry. Chính trong hoàn cảnh khó khăn ấy, Harry đã chiến thắng. Sẽ có những người cho rằng, chiến thắng của Harry là nhờ có sự giúp đỡ của rất nhiều người. Điều này hoàn toàn đúng, nhưng có một điều bạn nên biết, không ai có thể giúp bạn khi không tin tưởng bạn. Và Harry được giúp đỡ bởi Harry được tin tưởng.

Cuộc sống đã đặt Harry vào những thử thách. Nếu Voldermol luôn sẵn sàng trong mỗi cuộc chiến, thì Harry lại luôn là người bị động. Harry không có sự lựa chọn, luôn phải chiến đấu trong tình trạng hoang mang, lo sợ và đau đớn. Nhưng rồi, chiến thắng cũng mỉm cười với chính nghĩa và lòng dũng cảm.

Sức mạnh của Harry Potter chính là lòng dũng cảm.

Và sức mạnh của bạn cũng là lòng dũng cảm.

Khi bạn dám lên án đứa bạn thân vì đã gian dối.

Khi bạn đăng ký vào trường đại học theo nguyện vọng của chính bản thân chứ không phải theo sự sắp xếp của bố mẹ.

Khi bạn dám bày tỏ tình cảm của mình, và chờ đợi một cơ hội.

Khi bạn chọn một cuộc sống vất vả, tự lực và đáng tự hào, chứ không phải là một cuộc sống được trải sẵn hoa hồng.

Khi bạn dám làm những việc mà mọi người cho là mạo hiểm. Ngay cả khi mọi người nói không thể, thì bạn vẫn tin luôn có xác suất thành công cho những người dám lựa chọn và hành động theo niềm tin của mình, dù hoàn cảnh có khó khăn đến mấy.

Đúng là “thời thế tạo anh hùng”, nhưng thời thế chỉ là hoàn cảnh mà thôi, lựa chọn có làm “anh hùng” hay không là quyền quyết định của bạn. Và ngay cả khi bạn lựa chọn là có, thì kết quả cuối cùng lại phụ thuộc vào sự cố gắng mỗi ngày của bạn.

Và người ta gọi đó là…lòng dũng cảm.

1:48:40 am 

Tuesday, 09 March, 2010
Ngay` tho? âu'

 

Lại đến mùa thu hoạch lúa rồi. Nhìn mọi người đang cắt lúa tôi lại nhớ đến những ngày ấu thơ của mình. Tuy tôi không phải là con nhà nông chính cống, nhưng người của làng quê mà, ai lại không gắn bó với đồng ruộng bao giờ.

 

Tuổi thơ tôi cũng có ký ức về những buổi theo đám con cậu cầm giỏ nhảy nhót trên những thửa ruộng đã cắt ngập tràn nước vào mùa tháng 10 để đi cắt cỏ. Rồi cùng nhau bóp những cọng cây gì nhỉ? tôi chẳng còn nhớ rõ nữa, chỉ nhớ là khi bóp vào nó lại kêu tách tách giòn tan rất vui tai.

Lần đầu tiên tôi biết cắt lúa là cắt cho nhà nội, chẳng biết là lúc mấy tuổi nhưng hình như lúc đó đang học cấp 2, cũng đúng vào mùa ngập lúa. Vì nếu không cắt kịp sẽ bị hư lúa hết nên phải huy động hết lực lượng. Thế là tôi cũng cầm liềm đi cắt và bị trêu cũng không ít. Tôi sợ nhất là cắt phải tay, ông nội đã bày cách cắt không phải đứt tay là cầm sao cho mũi liềm luôn chúi xuống dưới. Nhờ thế mà tôi ít khi bị cắt phải tay. Đêm đó tay chân và lưng mỏi kinh khủng vì là lần đầu tiên lại lội bì bõm duới nước nữa.

Tôi nhớ những đêm trăng sáng lại rủ nhau đi cắt lúa. Vui lắm. Hứng lên mấy thằng em còn chọc ghẹo làm mấy đứa con gái đang cắt đám bên mắng lại té tát.Thích nhất là những khi nhà cậu phơi rạ, tụi tôi lại có một khoảng trống sạch sẽ để chơi, nhất là chơi banh tù, chơi tử, tuyệt vời luôn. Chạy ngã chổng chơ mà không sợ đồ bị bẩn, nhưng tối về là bị sót ngứa ngáy không chịu nổi.

Hồi đó thích theo mợ lắm. Thấy mợ đi cắt rau muống, tôi cũng xin theo, mợ cắt, tôi hốt lại thành đống, lúc đầu tưởng những con cuốn chiếu là sâu tôi sợ lắm, nhưng sâu cũng nhiều lắm đó. Nhưng riết rồi cũng quen, nhờ thế mà lên lớp mấy thằng con trai bắt sâu dọa tôi chẳng sợ chút nào trong khi những đứa con gái khác la oai oái. Tôi cũng tập bó những bó rau muống bằng những cọng lá dừa để mợ đem đi bán. Tưởng là dễ nhưng thực chất khó lắm, tôi bó toàn bị bung lá dừa ra hết.Thấy mợ đánh tranh để lợp nhà, tôi cũng hì hục tập đánh. Mợ cũng chịu khó chỉ bảo nên cũng biết chút chúti còn thích chạy theo chú để chăn bò ngoài đồng. Có hôm nội cho tôi chăn nguyên đàn bò luôn. Rượt theo đàn bò mệt thiệt, lỡ mà có ăn lúa của người khác có khi không những bị mắng mà lại còn bị bắt đền nữa chứ. May mà tôi chưa bị lần nào. Nhưng cũng có khi lúa đã gặt hết, thế là bỏ nó tha hồ ăn gì thì ăn rồi nằm xuống bãi cỏ ngắm bầu trời trong xanh. Cảm giác đó thật thú vị.

Tuổi thơ của tôi là thế, dường như gắn bó với tất cả những thứ giản dị, thanh bình, đơn sơ và mộc mạc của làng quê. Từ đồng ruộng, đàn bò đến tất cả những trò chơi nào là banh tù, nôm, thả diều chạy trên những cánh đồng. Giờ nghĩ lại vẫn còn thấy đẹp. Bây giờ khó ai có được cái tuổi thơ như tôi hồi ấy lắm. Cuộc sống hiện đại nên tuổi thơ cũng hiện đại theo. Đã lâu rồi tôi không còn đụng đến cái liềm cắt lúa nữa. Nhưng mỗi khi thấy mọi người ở ngoài đồng tôi lại nhớ đến cái tuổi thơ đẹp đẽ ấy của mình. Đẹp thật đấy!

1:46:14 am 

Tuesday, 09 March, 2010
5 Chi€^u ba0 t0an` l0i` y€^u ....
 

Khi đối phương có dấu hiệu chuyển sang thế "tấn công", thì bạn phải biết cách đưa mình vào thế "phòng thủ".

 

Hành động này để bảo toàn mối quan hệ vốn đang tốt đẹp của cả hai. Nhưng làm cách nào để người ấy hiểu rằng bạn chỉ đang muốn trì hoãn chứ chưa thật sự đóng chặt cánh cửa trái tim mình với người ấy?

 

1. Bày tỏ quan niệm

Khi đi cùng người ấy, bạn nên nói rõ quan niệm của mình, chẳng hạn như: "Đối với tớ, yêu đương bây giờ là cấm tiệt!". Như vậy, người ấy sẽ khéo léo không "động thủ" ngay bây giờ mà kiên nhẫn chờ bạn thay đổi quan niệm của mình sau một thời gian nữa.

 

2. Đưa ra giả thuyết

Thi thoảng bạn nên cùng ấy ngồi trò chuyện và đưa ra những giả thuyết để ấy vô tư mơ mộng như: "Nếu lên đại học, chúng ta trở thành một đôi thì sao nhỉ? Cậu có thể lấy xe máy chở tớ đi học, chúng ta sẽ được thoải mái đi chơi mà không bị kỉ luật nghiêm của bố mẹ như bây giờ, tớ cũng có thể thẳng thắn nói với gia đình rằng cậu là bạn trai/bạn gái của tớ mà không sợ bị cấm đoán như khi còn là học sinh". Khi vẽ ra một viễn cảnh đẹp đẽ như thế, thì người ấy sẽ có thêm sức mạnh để hi vọng và chờ đợi bạn.

 

3. "Nháy" với bạn thân người ấy

Nếu bạn đã dùng hết mọi cách nói bóng gió mà người ấy vẫn không hiểu mà tiếp tục "lăm le" tấn công thì đã đến lúc nhờ vào sự can thiệp của người thứ ba, không ai khác đó chính là bạn thân của ấy, người mà hay kể với ấy tất tần tật mọi chuyện. Bạn sẽ kéo người đó vào một buổi tâm sự của bạn, kể cho người đó nghe suy nghĩ của bạn về ấy, về mối lo sợ rằng hai đứa sẽ không còn như trước nếu ấy buông lời yêu quá vội. Chắc chắn rằng người bạn thân của ấy sẽ biết cách nói để ấy hiểu.

4. Tập trung nói về những ước mơ và hoài bão

Bạn không thể nói quá nhiều về chuyện tình yêu, cảm xúc vì người ấy sẽ bị cuốn theo và mơ mộng, trong khi hai bạn vẫn còn đang có nhiều chuyện phải nghĩ như học hành hiện tại, giảng đường nào trong tương lai... Do đó bạn nên tập trung chia sẻ với ấy những ước mơ và hoài bão của chính bạn, nói với ấy rằng bạn đam mê gì, muốn làm những việc gì và nhờ ấy tư vấn, cho lời khuyên. Khi thấy bạn đang có quyết tâm theo đuổi đam mê "hừng hực" như vậy, ấy sẽ không để chuyện tình cảm chi phối bạn nữa.

5. Vẫn luôn quan tâm trong mức bạn bè

Khi tập trung vào những điều gì khác thì không có nghĩ là bạn sẽ... bỏ bê ấy luôn. Như vậy người ấy sẽ hiểu rằng bạn đã khép chặt cánh cửa trái tim với người ấy, do đó hãy luôn quan tâm, chia sẻ và giúp đỡ người ấy trong mức độ bạn bè, tất nhiên cũng nên trao cho ấy một chút hy vọng, như một sợi chỉ để buộc chặt trái tim bạn và người ấy với nhau.

TRÂN

1:44:17 am 

Tuesday, 09 March, 2010
Lüc' m0i' y€^u....
Khi mới yêu, vì chưa thật sự hiểu hết "nửa kia" nên đôi lúc các cặp đôi xảy ra nhiều mâu thuẫn chỉ vì những lí do hết sức nhỏ nhặt.


Biết cách xoa dịu và nhường nhịn, hai bạn sẽ hạnh phúc lâu dài.

- Chấp nhận: Mới quen, hai bạn chưa thích nghi được trọn vẹn sở thích, tính cách và nội tâm đối phương, nên đôi khi xuất hiện những "suy luận vô cớ". Điều này làm hai bạn cảm thấy mệt mỏi mà không ích lợi gì cả. Tốt nhất, cả hai hãy "nghĩ đơn giản" cho nhau. Mỗi người nhường nhịn một chút, mọi việc sẽ lại tốt đẹp.

- Đừng đòi hỏi ở "ấy" của mình trong bất kì điều gì: Sự "đốt cháy giai đoạn" hoàn toàn không cần thiết, khi hai bạn có tình cảm với nhau thật sự. Nếu đối phương không muốn mà người còn lại cứ "ép", thì thế nào cũng tạo ra những vết nứt nhỏ làm tình cảm hao mòn.

- Không nên giận dỗi vô cớ: Đây là hành động hoàn toàn cấm kị. Bạn có thấy rằng sự "giận lẫy" chẳng ích lợi gì mà còn khiến hai bạn có nguy cơ "đường ai nấy đi"? Bạn không muốn điều đó, đúng không?

- Tập lắng nghe nhau: Dù đó chỉ là những câu nói đơn giản thường ngày. Đó là cách tích cực để tìm hiểu thêm về "ấy". Tuy nhiên, tránh "im như phỗng". Thỉnh thoảng cũng nên cho nửa kia biết bạn đang nghĩ gì, nhưng phải diễn đạt khéo léo nhé, "ruột để ngoài da" sẽ không còn thú vị nữa...

- Tạo một khoảng cách nhỏ: Không bên cạnh người yêu 24/24 (nếu họ chưa thích nghi với điều này). Sự hiện diện của bạn dần dà sẽ trở thành một thói quen của "đằng ấy". Vậy nên về sau, chỉ cần bạn tạo khoảng cách một chút là ấy lại suy nghĩ lung tung cho xem.

- Vun đắp: Không nên tỏ ra hời hợt (nếu bạn muốn "làm giá"). Có những điều hiện hữu trước mắt mà ta không biết trân trọng, để rồi khi nó rời xa dần dần và vuột khỏi tầm tay thì mới đau khổ hụt hẫng. Vậy nên, hãy thể hiện rằng bạn đang yêu hết mình nhé!

- Vì nhau: Thật vô lý nếu bắt nửa kia phải buồn giùm nỗi buồn của bạn, phải quan tâm bạn mọi lúc, phải hiểu bạn...Trước tiên, bạn hãy nghĩ cho ấy trước. Tình yêu phải đi kèm với sự thông cảm.

- Tôn trọng quá khứ của ấy: Không ai muốn những nỗi đau quá khứ mãi giày vò hiện tại. Nếu yêu chân thành, đừng xen vào những bí mật xưa cũ của ấy. Hãy tôn trọng chúng.

- Nên để người yêu giao thiệp nhiều với bạn bè trong thời gian đầu: Nếu bạn muốn "nửa kia" xem tình yêu là "địa ngục" thì hãy cấm họ giao thiệp rộng. Lúc mới yêu, hai bạn cần cho nhau khoảng không gian riêng tư.

- Cần lắm những hành động lãng mạn: "Mới yêu" là giai đoạn thử thách nhất, nhưng cũng hạnh phúc nhất. Hãy chủ động thể hiện khi cần thiết.
1:42:51 am 

 Showing results 1 to 6 of 6
Home | Groups | Events | Search | Contact Us | Help | Site Map © 2009 Vietfuntoday ™. All rights reserved. Template 4